Trong thời đại công nghệ phát triển như vũ bão hiện nay, tưởng như những lằn ranh không gian, thời gian và sự khác biệt sẽ được xóa bỏ và con người trở nên gần nhau hơn. Cứ ngỡ công nghệ sẽ là nô lệ, là công cụ phục vụ cuộc sống, làm cho sinh hoạt đời thường trở nên dễ dàng. Nhưng đến một ngày con người chợt bừng tỉnh và nhận ra mình quá cô đơn khi nhận thấy một nỗi sợ hãi bản năng nhất của loài người, một sự xa lạ, lạc lõng, đứt kết nối với xã hội hay thậm chí giữa những người gọi là bạn bè, người thân.
Như hai bộ phim trước đó của đạo diễn Spike Jonze là Being John Malkovic và Where the Wild Things Are, chủ nghĩa hiện sinh cũng được khắc hoạ rõ nét trong Her. Lấy bối cảnh xã hội trong tương lai không xa nhưng thay vì miêu tả một bức tranh lớn toàn cảnh thì bộ phim tập trung vào cá thể con người: luôn cô đơn, lẻ loi, bất an và có xu hướng tự hủy diệt chính mình.
Chất khoa học viễn tưởng ấy chỉ dạo đầu làm nền, làm phương tiện để Spike Jonze đi sâu vào nội tâm, bản thể của nhân vật chính Theodore (Joaquin Phoenix thủ vai) - một nhà văn cô đơn, sống hướng nội, làm nghề viết thư tình cho những người gặp khó khăn trong việc biểu lộ cảm xúc bản thân. Trầm cảm và chán nản sau khi ly dị với người vợ Catherine (Rooney Mara thủ vai) - tình yêu từ thuở ấu thơ, Theodore đã mua một hệ điều hành máy tính có trí thông minh nhân tạo và khả năng học hỏi, giao tiếp như con người bình thường.
Như nguyện vọng của Theodore, hệ điều hành này tự nhận mình là nữ và lấy tên Samantha (Scarlett Johansson lồng tiếng). Hai người nhanh chóng trở nên thân thiết đến nỗi Theodore mang Samantha bên mình mọi lúc mọi nơi, giao tiếp với nhau bằng tai nghe không dây gắn trong tai và một chiếc điện thoại thông minh. Từ tình bạn trở thành tình yêu, thậm chí cả tình dục.
Khán giả có thể cười nhạo sự khờ khạo thảm hại của Theodore mà quên mất là chỉ đang cười chính mình. Cảm giác phụ thuộc và say mê những chiếc điện thoại đời mới, máy tính bảng đến mức thiếu vắng nó một chút thôi là bứt rứt hay ở bên nó còn nhiều hơn bên cạnh những người thân yêu là tình trạng của rất nhiều người. Kiểu mối quan hệ như trong phim sẽ xảy ra, chỉ là sớm hay muộn cho đến khi con người nhận ra sự sung sướng, hạnh phúc ảo tưởng hóa ra lại vô hồn, lạc lõng đến thế.
Ở một mức độ thấp hơn thì hình thức hẹn hò qua mạng (Facebook hay các trang mạng xã hội khác) đang là một bước đệm trung gian khi guồng quay cuộc sống ngày càng bận rộn, hối hả và con người không thể sắp xếp thời gian để tìm hiểu nhau một cách truyền thống. Họ tán gẫu với con người ảo của nhau, thấy thích tính cách trên mạng của nhau, trở thành bạn, bạn chuyển sang yêu/ đồng cảm, gặp nhau rồi ngủ với nhau. Một vòng quay mà luôn chỉ có một điểm kết thúc duy nhất: ảo đến mấy cũng chỉ là bước khởi đầu cho giai đoạn tiếp theo ở ngoài đời thật.